Vô cảm

hh 25/05/2013
Date: 22/05/2013

Vô cảm.

“ Ăn cướp ăn cướp …” Tiếng la thất thanh của bà già bị ngã sóng soài bên chiếc xe đạp cũ ngay ngã tư đèn đỏ. Hai tên choai choai rú máy vọt xe vượt đèn, tên sau một tay cầm túi xách vừa giựt một tay cầm dao huơ huơ hù dọa. Hắn rú máy định rượt theo thì bị người yêu ngồi sau la lên: ” Định làm anh hùng hả? Anh có thấy mấy ông công an giao thông cũng đứng nhìn theo thôi chứ có làm gì đâu, nhiệm vụ của họ mà đâu phải của anh! ” Hắn nhìn quanh thấy mọi người rất đông cũng chỉ đứng nhìn bất động, kể cả mấy công an.
Bà già khóc vừa lủi thủi dắt xe qua ven đường, đâu đó một vài người đến thăm hỏi… hắn lần thần chưa biết làm gì thì đèn xanh, mọi người bóp còi inh ỏi; Người yêu hắn hối thúc “lẹ lên ông nội ở đó mà vẩn vơ”…Thế là hắn lên ga chạy tiếp.
Hắn không thích chính trị, nhưng xã hội thì lại rất quan tâm. Mới hôm nào từ trường phổ thông, đại học… hắn lý tưởng biết bao nhiêu, vậy mà khi vào đời thật hụt hẩng. Hắn nhìn thấy chung quanh toàn là sự lừa dối, bác bỏ sự trung thực. Từ ông thầy dạy chính trị, giám đốc sở, ủy ban… ai ai cũng nói rất hùng hồn, đạo đức … qua một lớp kính dày trí thức. Nhưng thực tế cuộc sống của họ thì thật đáng khinh.
Ngay cả người yêu của hắn là bí thư chi đoàn của công ty, hoạt động rất năng nổ, từng đạt danh hiệu đoàn viên tiêu biểu của trung ương … vậy mà !!!
Hắn thấy mình hèn quá … Rồi Hoàng sa, Trường sa, bọn Trung quốc tràn ngập, tham nhũng đầy dẫy, cướp bóc mọi nơi, chẳng còn nơi nào gọi là an toàn… mỗi ngày lên mạng đọc báo… hắn lại bức xúc ,lại dằn vặt… Hắn trông đợi một cái gì đó thật mới mẻ: một cuộc cách mạng, chiến tranh, tận thế…? Hắn nhìn bạn bè, người thân, những người hắn từng kính nể trân trọng... hắn biết họ cũng đang bức xúc như hắn, nhưng ai ai cũng im lặng…
Họ sợ, hắn sợ, người yêu hắn sợ... và mọi người lại tự lừa dối nhau để sống hết đời. Một cuộc sống ko có niềm tin và sự trung thực. Một cuộc sống đầy sợ hãi đến mức hèn yếu và vô cảm.
Mọi người bảo hắn không còn sự lạc quan yêu đời như xưa, bảo hắn chi đem đến cho người xung quanh những ưu phiền trăn trở…. Mọi người chỉ cần tiếng cười vui để lấn át những nỗi niềm…
Cuộc sống chỉ có vậy thôi ư? Chẳng lẽ như ông bạn hắn hay nói” sống cho qua ngày chờ ngày qua đời”…
Hắn bắt đầu sợ thật sự: mất mát người thân, tù tội, chết chóc, dối trá, mất niềm tin… và trên hết là hắn biết trái tim của hắn đang dần vô cảm một cách hèn hạ….

New comment