chuện bịa xào nấu

h 02/02/2013

sự lạc quan

Hắn cứ buồn bã than thân trách phận học hành không bằng ai ,không được giàu có ,không có vợ đẹp, con ngoan... như người khác . Lúc nào hắn cũng cảm giác mệt mỏi chán chường, bực dọc ,cau có..không mấy nhiệt tình , ít nở nụ cười .
Một hôm nhìn bức chân dung thờ của Ba, hắn hỏi Mẹ :
" Sao mặt ba cười tươi quá Mẹ há ?"
Mẹ đáp :" ồ Ba con khi còn sống lúc nào cũng lạc quan yêu đời ,nên mẹ mới yêu ba con mà ko chịu lấy mấy người khác đẹp trai hơn ,giàu có ,thành đạt hơn đó chứ .Mà cũng kì thiệt ,mẹ chưa thấy ai lạc quan yêu đời hơn ba con.
Hồi đó ,ba mẹ mới lấy nhau để dành mua được chiếc xe máy mới . Hí ha hí hửng ba chở mẹ đi chơi, ai dè bị xe hơi tông cả hai văng ra xa ,xe máy bị cán nát bét. Vậy mà ba con vẫn cười tươi rói :"
May quá em và anh không bị sao hết ."của " đi thay người vậy là hên quá ,phải ăn mừng mới được!"
Mấy năm sau ,đang làm công trình trên cao bị đứt dây té xuống đất ,gãy chân...phải đi cà thọt. Ba con cũng cười tươi :" May lắm rồi ,chứ gãy tay đâu còn làm gì được phải cám ơn trời phật còn thương tình"
Sau này, khi ba con chạy ra đẩy cứu em bé xíu băng qua đường ...Vào bệnh viện ba con vẫn còn hỏi " thằng bé ra sao rồi?"nghe mọi người nói thằng bé ko sao ,ba con còn cười vui vẻ " May quá ,thằng bé không sao là may quá rồi "..và rồi ba con lịm dần hôn mê qua đời ,miệng ba con vẫn nở nụ cười vui.....

Hắn bất chợt nhìn thấy Ba chớp mắt cười rất tươi với hắn....

New comment