CHUYỆN BỊA

NMH 31/12/2012
ỐC MƯỢN HỒN.

Đến từng này tuổi, trãi qua trên dưới 50 năm mà gã cứ băn khoăn mãi về giòng tộc, tên họ của mình. Không biết đời trước, trước trước nữa, giòng họ có thắc mắc không? Không một ai trên cỏi đời này gọi đúng về gã và những người như gã. Mọi người cứ gọi gã là "Ốc mượn hồn".

Thật sự, tìm hiểu rất lâu qua mọi thông tin, gã cũng không thể xác định được bản thân mình, hình thể thì giống tôm mà cũng có thể giống cua, chui rúc trong vỏ ốc che mình. Nghĩ mà nhục, trên thế gian này có ai giống gã không chứ? Ai cũng có danh xưng, cũng tự hào vỗ ngực xưng danh dù có làm chuyện tốt hay xấu đi chăng nữa, ai cũng tự chịu trách nhiệm về danh tánh của mình, còn gã thì... chui rúc dưới vỏ bọc này, khi lại vỏ bọc khác của những con ốc chết... thật nhục... thật nhục... càng nghĩ, gã càng xấu hổ đến độ không muốn gặp mặt ai cho dù là những tên cùng giòng, cùng dõi với gã. Nhiều khi gã tự xác định danh tánh cho mình nhưng nào có ai chịu gọi gã theo danh xưng ấy đâu, người ta quen với kiểu "núp bóng" của gã rồi với bao ý nghĩ không tốt.

Gã quyết chui khỏi vỏ ốc không hồn, dù bị dập vùi sóng gió, bị lăn lóc đớn đau với cát bụi, bị rình rập của những kẻ mạnh sẵn sàng nuốt chửng gã vào bụng,... dù có sống hay chết thì một lần, có thể người ta gọi đúng chính danh gã.
...

New comment