chuyện bịa3132

hh 28/12/2012
chuyen bia 32

sự bất lực
Tiếng súng ,tiếng bom …mọi người chạy loạn xạ giữa đường phố .Nó trốn ra đường nhìn cảnh máy bay ném bom . Máy bay bị bắn rơi… nó vỗ tay hoan hô như là đang xem phim chiếu . Nó ngây thơ hồn nhiên chẳng biết sợ chiến tranh là gì .
“ cứu …cứu với “
Quay lại ,nó rùng mình kinh hãi : Một phụ nữ máu me bê bết ,ruột lòi thòng lòng …bà nằm bò lết từ hướng núi xuống đường ;Trên ngực bà vẫn còn đứa bé nhỏ xíu bám ngậm vú…Bà ngước nhìn nó thều thào cầu cứu .Nó run khiếp không biết sẽ làm gì để giúp ,nó chỉ đứng nhìn bất lực…mọi người chạy qua chạy lại trốn bom đạn , ai cũng nhìn lướt qua rồi đi tiếp…
Một anh lính thấy cảnh này vội chạy ra đường giơ tay chặn các xe lớn . Nhưng không một xe nào dừng .Anh ta giận lên rút súng bắn mấy phát bắt xe đứng lại ,rồi cùng đồng đội khiêng hai mẹ con đi cấp cứu…
Không biết người phụ nữ kia có qua khỏi không ? Nhưng nó ám ảnh ấn tượng mạnh…Nó bắt đầu biết sợ hãi chiến tranh và sự bất lực . Mãi gần bốn mươi năm qua rồi mà nó vẫn còn nhớ như in hình ảnh ấy.


Chuyện bịa 31
Kẻ chiến thắng.
HẮN cùng “ thằng Tâm nông dân” từng thách thức ai thành công hơn trong tương lai vào ngày liên hoan ra trường đại học nông nghiệp; có các thầy chủ nhiệm, trưởng khoa và bạn bè làm chứng.
30 năm sau, họp mặt lớp có các thầy cô và các bạn: ai cũng nâng ly chúc mừng HẮN chiến thắng, vì hiện nay HẮN là tiến sĩ -tổng giám đốc công ty lương thực ,cơ ngơi có năm sáu căn biệt thự tại thành phố,đi nước ngoài như cơm bữa... Riêng thầy trưởng khoa năm xưa đã về hưu , tóc bạc trắng ,lụm khụm nhìn HẮN và thằng Tâm rồi cười nhẹ nhàng lắc đầu thân thương.
Thằng Tâm đang quản lý một nông trại chăn nuôi,trồng trọt nho nhỏ của riêng nó ở quê ,cuộc sống thanh nhàn…Tâm nâng ly , bắt tay chúc mừng chiến thắng của HẮN . Đôi mắt sáng và tiếng cười sảng khoái của thằng Tâm vẫn như xưa… Bất chợt HẮN khựng lại và nhìn qua thầy trưởng khoa…

New comment