chuyện bịa 30

hh 26/12/2012

Dũng cảm

Năm 1975 thống nhất đất nước .Nó mười hai tuổi, đi rừng đạp nhằm cây gai to xuyên sâu giữa lòng bàn chân bị làm độc mưng mủ.Bác sĩ mổ không có thuốc tê ,đau lắm nhưng Nó quyết không la không khóc. Mọi người xung quanh khen Nó dũng cảm. Nó tự cho mình là một kẻ anh hùng , cà nhắc đi ra cửa với cảm giác mọi người nhìn nể phục.
Bất ngờ Nó nghe tiếng la ,nhìn vào phòng bên …thấy một thằng bé trạc tuổi nó đang bị các người thân và y bác sĩ kìm giữ…họ đang cưa tay thằng bé bằng một chiếc cưa sắt…và nghe nói cũng không có một chút thuốc tê,mê nào .Mẹ và chị thằng bé té xỉu , bố và anh thì ghìm chặt giữ, nhắm mắt quay sau không dám nhìn. Tiếng cưa xương ,tiếng la ,rung mạnh cả cái bàn mổ ,máu chảy…Nó trông thấy bủn rủn muốn té quỵ .Mẹ kéo Nó ra khỏi cửa . Tự nhiên Nó không còn thấy đau chân một chút nào và chẳng còn nghĩ mình là một kẻ anh hùng.

New comment