CHUYỆN BỊA

NMH 25/12/2012
ƯỚC GÌ MÌNH ĐƯỢC NGHÈO

Như thế là đúng 1 tuần lễ rồi, nghe chị giúp việc nói chứ lão có biết gì đâu. Đám con lão đưa cụ vào đây rồi hàng ngày khi thì đứa này, lúc đứa nọ thay phiên
vào với ông chốc lát rồi biến mất, chúng rất giàu tiền của nhưng lại rất nghèo tình người. Chỉ từ tối qua đến sáng nay lão mới thấy khoẻ ra và nhận thức được thời gian. Không biết vì phải nằm lâu hay muốn thoát khỏi căn phòng VIP đầy đủ tiện nghi của bệnh viện mà lão gọi "chị vú nuôi":
- Chị cho tôi xuống sân một chút cho thoải mái.
- Thưa ông, giờ cũng xế trưa rồi hơn nữa cô cậu chủ dặn cháu không được đưa ông khỏi phòng.
- Mặc kệ chúng nó, chị cứ nghe tôi đi, không việc gì phải sợ.
Đắng đo chốc lát song chị cũng đành cãi lời cô cậu chủ - người bỏ ra 300.000đ mỗi ngày để thuê chị vào chăm sóc cho ông lão - phục vụ theo ý của ông.

Chầm chậm, chị đẩy ông lão ngồi trên xe lăn dọc theo bóng hai hàng cây dưới sân.
- Nè chị, người ta sắp hàng phía kia chi vậy?
- Dạ, họ chờ lãnh cơm từ thiện đó ông..
....

Ngoãnh nhìn theo bà cụ run run cầm hộp cháo vừa lãnh phần đút từng muỗng cho ông cụ co ro bên cạnh, lão chợt nghĩ: Ước vì mình được nghèo như họ...
....

New comment