chuyện bịa 13

hh 25/12/2012
Chuyện 13
Hoàn hảo
Thượng đế hiện ra với nhà điêu khắc:
“Được,ta đồng ý cho ngươi tất cả “chất liệu” để ngươi tạc nên một nhân vật hoàn hảo như ngươi cầu ước. Nhưng nhớ chỉ được một lần duy nhất.”
Nhà điêu khắc mừng lắm ,đem tất cả tài năng ,công sức,mơ ước …tạc tạo nên một nhân vật nữ thật tuyệt mỹ.Rồi chàng đắp thêm chất liệu thánh thiện ,hiền lành ,tài năng cho nàng.
Nàng thùy mị nết na ,những bước chân nàng đến đâu thì hoa thơm trắng thanh khiết mọc lên ,chung quanh nàng luôn có bướm,chim …dập dìu bay lượn ,hót vang phụ họa khi nàng cất tiếng hát .Chàng sống rất hạnh phúc như giữa cõi địa đàng.
Rồi một ngày ,chàng phát hiện trong nàng thiếu thiếu một cái gì đó…sự buồn tẻ nhạt ,hay như nàng bị “ khờ khờ..”sao sao ấy. Chàng cảm thấy trống vắng ,không còn thi vị …
Nhà điêu khắc lại tha thiết cầu xin .Thượng đế mủi lòng phán: “ Được ta sẽ cho ngươi thêm một cơ hội hoàn chỉnh tác phẩm của ngươi .Và đừng bao giờ gọi ta nữa.
Sung sướng ,nhà điêu khắc đắp thêm cho nàng những chất liệu thông minh,lanh lẹ,trí tuệ ,tính cách …những ưu điểm tuyệt vời mà chàng nhớ , chàng đều gắn vào cho nàng.
Và đúng như chàng mong ước ,nàng thật tuyệt tuyệt hảo…nàng đến đâu hoa lá sắc màu phải khép nép trốn lẫn ;Ong bướm chẳng còn thiết hút mật hoa ,chúng chỉ biết bay theo mùi hương của nàng cho đến khi đói lả ngã gục.Khi nàng cất tiếng hát vang lên …chim chóc thú rừng chỉ còn đứng yên chết lặng. Sự thông minh , tính cách sắc sảo,trí tuệ…của nàng cũng làm cho chàng chỉ biết lắng nghe bái phục….
Sau những ngày hạnh phúc tột cùng mê muội,một buổi sáng thức dậy sớm ,chàng khoan khoái vươn vai hít thở khí trời…bất chợt chàng nhìn quanh : khu vườn địa đàng của chàng đã xơ xác ,cỏ hoa chết lịm héo úa ; ong bướm chỉ còn là những cái xác khô la liệt ;thú rừng chim chóc…vắng lặng như đã trốn đi đâu …
Chàng bắt đầu sợ hãi,chẳng còn nhớ biết mình là ai? một sự cô độc bao trùm…chàng quỳ xuống cầu xin Thượng đế…nhưng Ngài chẳng còn hiện ra .
Vài tuần sau ,người ta phát hiện chàng treo cổ trên một cành cây khô cằn cỗi duy nhất còn lại giữa vườn địa đàng của mình.

New comment