Thế thì tiêu: Trái tim đậy … không biết làm sao kín!

Ph. Hoán 25/05/2013
Tôi,
mỗi sáng, mỗi khi chiều tà
nhón nhén chầm chậm bước chân
bên khung cửa, blog nàng tôi sang thăm

Khi biết nàng đi vắng
mới nhìn những giàn hoa nàng trồng kết chữ
như trong những lời thơ chảy
tan quyện vào trái tim tôi …
nhung nhớ

Tôi „sợ“ nàng có đó bắt gặp
nhỡ thấy nàng,

tôi
sẽ nhớ,
sẽ mênh mông những ý nghĩ non ngàn
sẽ thương, sẽ chẳng còn có thể chống cự được
phát ra câu nói:
Em dấu iu !
thế thì tiêu …

Thôi thì nhớ
đành để trong lòng
đành xếp trong ngăn
Trái tim
đậy … không biết làm sao kín

Tôi đã chạy trốn
lên trời lang thang cùng mây, cùng nước, đầu làng, cuối phố ...

Mặc cho nàng khóc vì nhớ chăng
như mưa vậy
Suối, thác, dòng sông ơi
có thể nào chảy nhanh
không ngập lụt

Tôi mong nàng cười trong ý nghĩ khi tôi … “bay”,
khi tôi đi
không màng thơ
lẩm cẩm lòng vòng
như trốn chạy

trong cửa ngực mình
khi đóng kín
tim thình thịch …

ước rằng
thôi để lời thơ
còn mãi nhớ nàng
khắc vào tim
hay
bay trong gió
cho tan vào một buổi chiều
mỗi sáng bình minh

17.01.2011

New comment