Chiều xuân

Người đến từ hôm nay 24/02/2015
Date: 24/02/2015

Lang thang trên phố chờ xuân đến
Xuân đến rồi mà lòng xuân chưa đến.

Tiết se lạnh của những ngày kề xuân làm nâng nâng lòng người , nhạc cũ xưa , giọng ca Duy Khánh vang lên kéo những ký ức xa xưa trở về, những ngày cuối tuần, cuối năm cũng nhẹ theo nhạc xuân, Một buổi sáng cận kề mùa xuân ngại ra khỏi giường cứ muốn ủ nướng trong mền, với tay tìm nhạc , Thanh Thúy đưa ''Mùa xuân đầu tiên '' đến, nhắc lại mùa xuân ba chín , bốn mươi năm trước , nằm trong mền ấm để nhớ về người nhạc sĩ già, người nhạc sĩ đã từng trải qua vinh quang và cay đắng , trải qua rồi vinh và đắng mà lời nhạc cứ ngập ngừng, xuân , niềm vui mà cứ quyện với nét buồn, buồn cứ vương vấn trong mùa xuân, mùa xuân lắng đọng của đời người , một giấc mơ xuân đến muộn của đời người , con chim ngỡ ngàng trước cánh cửa lồng rộng mở ? cánh chim từng chờ đợi , cánh chim lòng phải được tung bay, phải lượn trong gió xuân chứ không phải bị giam hãm , để ngục tù , tiếng chim có ai oán trong mùa xuân thì cũng đưa xuân về, khi muôn hoa đua nở , bánh chưng xanh, dưa hành, củ kiệu, rượu bia đủ đầy chưa phải là vị ngon nhất trong ẩm thực mùa xuân, nếu không có nhạc xuân, nhạc xuân buồn, nhạc xuân buồn mới sưởi ấm được ký ức ... nhấp chén rượu đầu xuân ta uống cả ký ức những mùa xuân trước .

Sài Gòn những ngày vào xuân buổi sáng se lạnh đường phố thêm sắc áo cho lòng thương nhớ vu vơ, trong nét cọ xuân run run hơi ấm ,
thiên nhiên như đúng hẹn hoa mai chưa nở mà cây cần thăng già trước ngõ đã thay lá xanh mướt và đơm hoa trắng nguyên một vùng trời, thời gian qua nhanh quá những trái mùa trước vẫn còn đeo bám trên cây .
Một chiều xuân lang thang trên phố , sài Gòn đang rộn rã chuẩn bị đón năm mới, những đường phố lớn trung tâm được chăn lại để thi công nhà ga metro và thực hiện đường hoa Ất mùi, các ngả đường đều kẹt xe liên tục dù có sự điều phối cùa công an , hết len lỏi qua các hè phố, ngồi quán nước ven đường ngắm nhìn sinh hoạt thành phố nhìn những khách sang trọng ra vào các trung tâm mua sắm các nhà hàng sang trọng , những hàng quán bán rong hè phố , nhìn những tấm pano thật lớn che chắn những khoảng đất làm nơi giữ xe , những pano in hình chợ Bến Thành,hình bùng binh trung tâm Quách thị Trang, hình những vườn hoa trong thành phố ....
Đường Lê Lợi tương đối thông thoáng cho người bộ hành dẫn tôi qua những cửa hàng , dẫn qua 62 Lê Lợi , dẫn tôi tới trước cửa chợ Bến Thành , đứng trước cửa chợ ngắm nhìn bùng binh trung tâm thành phố .... thành phố xa lạ quá , xa lạ với ký ức của tôi dù đã biết trước. Tượng đài Trần nguyên Hãn đã được di dời thay vào đó là những mô hình trang trí bằng hoa, một ngôi sao to tướng đặt giữa, bên đó là số 40 màu đỏ chót, những cánh chim lạc lõng bay lên...

Tôi choáng với cảm giác ngột ngạt , cảm giác hụt hẫng, cảm giác mất mát tôi đâu mất gì ? hay có mất gì? đầu tôi tìm một chỗ thở, chân lết theo đường Trương Định tìm chỗ thoáng, công viên tượng Tao Đàn chiều nay vắng người quá , công viên chiều nay buồn quá, những tượng đá vô hồn quá, nhạt nhẽo quá dãy ghế cuối công viên chỉ có mình tôi , trước mặt bên kia đường trong khuôn viên tao đàn người ta đang hối hả làm những mô hình bằng xốp, gió chiều quẩn xoay những mảnh xốp vụn bay lên vật xuống, sau lưng chỗ tôi ngồi là tượng ''bàn tay nắm đấm''một nắm đấm yếu ớt bất lực, bất lực như người ngồi đây , ngồi đây mà lòng nặng như tượng đá, nỗi buồn gió chẳng cuốn đi nó cứ quẩn mãi trong lòng .

Hiện tại trong tay ta ư? tương lai trong tay trong tay ta ư ? còn quá khư tôi như người bị đánh mất , hè phố Lê Lợi không còn đẹp trong lòng mình như thập kỷ 70 , 80 không còn những đống sách cũ vỉa hè , những típ sơn dầu xài dở dang, những cây cọ cũ đầy hấp dẫn gợi nhiều thèm thuồng , số 62 Lê Lợi không còn là vương quốc của tâm hồn nữa .
Tượng đài danh tướng Trần nguyên Hãn đứng đó mấy chục năm không còn nữa, đánh mất hình tượng là đánh mất hồn thiêng , đổi hình thể là đánh tráo công danh . Mùa xuân chưa kịp đến người ta đã khoác vội cho Sài Gòn con số 40 .
Ai đã được gì ở số 40 ? Ai đã mất gì ở số 40 ấy ? hay nó tượng chưng cho con số 400.000 người Việt Nam đã chết trong lòng biển trên đường vươt biên sau ngày 30-4 năm ấy ? hay là 40 năm cào bằng mang lại công bằng cho mọi người ? hay 40 năm của sự thất bại ? hay 40 năm rồi vẫn còn sự khác biệt sang trọng sau lớp kính và nghèo nàn ngoài hè phố hay 40 năm rồi mà những bác tài xe ôm vẫn như là thân phận những cậu bé đánh giày của 40 năm trước ?

Sao họ không đập nát, ủi sập tượng đi thay vì di dời để tôi khỏi bị cảm giác bị lừa, bị sỉ vả. Mai sau có ngồi trên những toa tàu sang trọng cũng không dám tự hào, bởi ta đã đổi nó bằng hồn thiêng sông núi , danh dự của chúng ta và tiền nhân, chỗ danh tướng đứng mãi là nơi hồn thiêng sông núi, là bài học chống ngoại xâm, không thể có gì thay thế được. Hậu thế sẽ xét xử chúng ta. Khi danh tướng sinh thời vua Lê đã hiểu nhầm , người sau đã làm sáng tỏ nỗi oan ấy. và hôm nay chúng ta lại làm phiền lòng danh tướng liệu chúng ta và hậu sinh chúng ta sẽ làm gì nữa ?

Chiều muộn mà tôi cứ ngồi đấy như chờ một người đồng cảm hay một người nào đa sầu đa cảm để cùng bật khóc cùng tôi ở một chiều xuân. Tôi đi tìm mùa xuân lại thấy nỗi buồn, buồn không riêng của tôi .Tôi đã đánh mất mùa xuân trong chiều xuân ấy .

Tb: Hôm nay mùng 6 tết khi những đóa hoa cách đây mấy ngày được nâng niu nay đã nằm trong sọt rác, những vỏ lon bia vỏ hộp bánh .... xuân đã tàn. Ngồi viết nhớ lại xuân trước du xuân khắp thành phố từ đồng lúa mùa xuân Củ Chi, vườn hoa Gò Vấp, đường hoa Nguyễn Huệ, hội hoa xuân Tao Đàn, làng quê, chợ hoa hồ Bán nguyệt PMH, tô bún giò Huế ở trung tâm thương mại còn nguyên vị , sáng mùng 2 tết thả bộ trên những con đường vắng trong thành phố .... nhớ .... nhớ ... vật đổi sao dời và lòng người cũng thay đổi ? ngồi nhà nhâm nhi mứt và gặm nhấm nỗi ... buồn !

New comment