Chiều thu

Người đến từ hôm nay 24/11/2014

Tôi gọi ban, nhắn mùa thu đã ...
Đời mình có lúc tựa lá thu .

Mùa thu lướt qua thành phố như chẳng hay biết, chẳng cảm nhận. Một buổi sáng mở cửa chạm với tiết trời lạnh nhẹ chợt biết trời đã chớm đông .Thu đã qua. Thu là mùa cuối của lá, khi đã tặng mầu xanh cho hoa, cho đời, khi lá vàng là lúc lá sắp chia tay với cành, chỉ chờ làn gió xoáy nhẹ về cội.

Người thành phố cứ hối hả, nhộn nhịp, mấy khi có lúc tĩnh để nhìn cây lá để áng mùa thu, mà thu Sái Gòn lá cứ xanh, cây Sài Gòn chẳng khoe được những đường cong mỹ thuật .Trên các ngã tư ngừng chờ đèn xanh đỏ, đèn xanh chưa sáng đã vội tống ga chạy trước, thì mùa thu phải lướt nhanh qua thôi.

Mùa thu đời người cũng đến thật nhanh, thật nhẹ nhàng, một ngày nào đó nằm nghỉ trên giường bệnh, hay lúc nào chợt soi gương mới nhận ra mùa thu nơi chính mình, mùa thu của đời người không vui như vạn vật, không hồi sinh như cỏ cây, mà chỉ lụi giảm dần . Người ta đón mùa thu đời mình nhiều cách, bằng lương hưu ít ỏi, bằng tiền của tích góp được, bằng niềm vui với con cháu , bằng một công việc mới cho khuây khoa .... còn nữa ... những người bạn .

Mùa thu đời người bắt đầu từ một buổi sáng rửa mặt, soi gương, chải đầu, bỗng phát hiện một sợi tóc bạc, liền nhổ đi, mái tóc xanh trở lại, mươi ngày nữa lại thấy vài sợi tóc bạc, lại nhổ đi ... bẵng đi một thời gian , những sợi tóc bạc đếm không xuể .... tiếc, chẳng nhổ nữa .... Thôi đành chấp nhận mùa thu . Bạn bè gặp nhau vẫn tíu tít chuyện trò như quên tuổi , về nhà soi gương mới thú nhận với mình , mới thốt lên ''Thời gian trôi nhanh quá !'' ở tuổi trẻ ồn ào cứ nghĩ ,''bao giờ cho đến tuổi già ? lâu lắm !! Mà bây giờ ! Lòng người đâu nhẹ như lá, một cơn gió nhẹ lá xoay về cội, cũng chẳng vui được như cỏ úa gieo hạt vào đất .Lòng người còn nặng lắm những lo toan , những ước mơ chưa thỏa kéo dài tới lúc xuôi tay, tình cảm quanh ta cứ níu kéo như tơ vò ... Toan đã căng khung, sơn màu đã có, ý tưởng đang sắp đặt dài như vô tận . Nhưng đau ... đau ... sức trẻ đã vơi , thời gian cũng chẳng còn bao nhiêu, mà ước mơ nhiều lắm , dự định nhiều lắm nhưng tất cả như vuột khỏi tầm tay, mùa thu trong lòng chưa đến, lòng cũng chưa chấp nhận mùa thu, nhưng thu thể xác cứ kéo lòng còn xuân về với thu .... lòng càng buồn, con người sợ mùa thu đời người ! Thời gian trôi nhanh quá, mỗi khi tiễn biệt một người thân, vĩnh biệt một thầy cô hay một người quen nào đó lòng thấy lo lo.

Một buổi chiều thu tản bộ qua phố nghĩ về những hàng cây thân quen đã bị đốn bỏ, đóng cửa thương xá có nhiều mặt hàng chỉ thích xem ngắm chứ chẳng mua . Người ta cũng đang bắc giàn giáo và che chắn tượng đài giữa trung tâm Sài Gòn để di dời .
Lòng cứ buồn nghĩ, một ngày nào đó sẽ đến số phận chợ Bến Thành sẽ bị đập bỏ, người ta đập nát những phù điêu gắn trên cửa của bốn hướng chợ, những phù điêu mà các nghệ nhân trường Mỹ Nghệ Biên Hòa đã bỏ công gắn trên đó ... đập nát ... đập cho tuyệt chủng một dòng gốm đang tuyệt chủng !

Ôi ! những người hoài cổ là những người chậm tiến nhất xã hội ! họ cứ lê dép mòn hè phố để tiếc thời gian ! họ chẳng chịu vui nhìn về tương lai mà cứ đứng ở hiện tại nhìn về quá khứ .
Người hoài cổ sẽ phải trơ trọi đứng giữa Sài Gòn hôm nay hay sao ? cả tôi nữa ? biết là vật đổi sao dời . nhưng buồn thế sao ?

Thu Sài Gòn không trong veo, không nhẹ nhàng như thu của Lưu Trọng Lư ' không vàng và êm ả như tranh Le Vi Tan , nó xáo động lòng người , xáo động bước chân người qua đây , nó làm úa vàng thêm thu trong lòng người .

Một chiều cuối tuần, cuối thu, tản bộ dưới hàng cây thành phố, lá vẫn xanh, cây chưa khoe cành, cây Sài Gòn lá vẫn xanh nên người Sài Gòn cũng thờ ơ với mùa thu vậy .
Chân thong thả tản bộ vô định, tay điện thoại bấm số gọi bạn nói chuyện vu vơ, vu vơ nói ''Cuối thu rồi bạn ơi ! '' nói cho bớt đi những cô đơn, nói cho ấm lên những mùa tới .

New comment