Mưa chiều

Người đến từ hôm nay 20/08/2014
Date: 29/07/2014

Thành phố những cơn mưa chiều dai dẳng, mưa Sài Gòn là vậy , lòng người cũng ỉu xìu theo mưa , mưa là lúc dễ gần giá vẽ , khung lụa để gửi những gam màu tâm sự , mưa cũng để cho dòng suy nghĩ miên man ... hình như trong mưa giá vẽ cũng muốn nói thầm như thế ... như thể ngoài kia , ngoài trời mưa kia giữa trung tâm Sài Gòn người ta đang vội vã đốn bỏ những hàng cây cao vút , gốc rễ sần sùi nhiều năm tuổi , đổi những bóng mát tàn cây để láy một nhà ga sang trọng , lấy một tốc độ hiện đại hơn .

Giá vẽ không thầm nói , nhưng con người nói , nhiều người nói . Ngoài Hà Nội người ta vừa dùng mũi thuốc ngừng tim để rút linh hồn sát nhân Nguyễn Đức Nghĩa , cái án tử được cho là lành , là nhân đạo , là hợp thời nhất .Cái chết thì lành nhưng sự biết chắc sẽ chết như vậy mới thật dã man , Cái chết được báo trước , được chuẩn bị kỹ càng hẳn hoi có khi còn đáng sợ hơn bị bất ngờ tấn công , chặt đầu , chắt các ngón tay nhưng vẫn được kháng cự .Nhưng tâm trạng của người mẹ đón con , , nhận một cái xác con không hồn mới thật khủng khiếp ... sự hoang mang của kiếp người .
Xã hội muốn đổi Nghĩa máu lạnh để lấy ''Nghĩa'' tình người hơn ...

Những người thiết kế tuyến đường Metro , những công nhân hạ cây và nhiều công dân thành phố chắc chẳng có thời gian đếm vòng tuổi cây hay đo chiều cao của nó , chỉ biết là nó đứng đấy từ lâu lắm rồi , cũng chẳng cần biết những cây cổ thụ kia được hình thành từ mầm hạt và một nhà máy hoạt động cả chục , cả trăm năm để tổng hợp từ nắng gió để thành thân thành hình tán lá xanh kia .
Bài học sinh vật dạy ta khi đốt cháy thân và lá cây thì thu được nước và cacbon ,cacbon là tro bụi đấy ,,, là cát bụi của Trịnh ... là hư vô của tất cả muôn loài ...
Vậy hồn cây có không ? có đấy ! hồn cây tan biến trong thơ , trong nhạc , trong tranh của các họa sĩ , hồn cây có trong những mối tình , trong những cuộc hẹn hò , trong những cái nắm tay cùng dạo phố dưới hàng cây , hồn cây nhập vào hồn người một chiều buồn lang thang trên phố , hồn cây như lá me đả cài vào tóc ai niền nhung nhớ ...

Từ nay cây không còn đứng giữa thành phố để lao xao rì rào với gió , không còn tán che bóng cho hè phố nhiều kỷ niệm , đời cây đã bao mùa gieo hạt xuống hè phố nơi bao bước chân gót giày qua lại mong lưu lại nòi giống mà không biết có hạt nào nảy mầm thành cây kế tục ?

Cây không còn nữa , người thành phố như xa người bạn , xa người quen nào đó , cây chỉ còn trong hoài niệm , trong nỗi nhớ của ghế đá , của góc phố , của tà áo trắng nào đó , trong nỗi nhớ miên man của người xa xứ hay đọng lại trong mắt những người yêu nhau dưới tàn bóng mà cây là nhân chứng .

Nguyễn Công Trứ có để lại câu thơ
''Kiếp sau xin chớ làm người
Làm cây thông đứng giữa trời mà reo ''
Bây giờ hàn sĩ có dụng thuyết luân hồi không biết nên buồn hay nên vui khi cả người và cây cũng bị số phận đốn ngả ?

Con người đôi khi không thích sự đổi trác , càng không đồng tình với cái ác , cũng chẳng thích luật mắt đền mắt, răng đền răng, nhưng số phận thì không phải ai cũng cưỡng lại được , cũng như ngồi bên giá vẽ được hít mùi sơn ấm nồng trong căn phòng ấm áp giữa một thành phố năng động này mà vẫn thấy trống vắng , chẳng biết tại cái lạnh ẩm của mưa hay là những suy tư ?
Mà đây đâu hẳn là suy tư ! càng không phải là triết lý ! ... Hay là mông lung của chính cơn mưa chiều thành phố.

New comment