Thiên đường "Xạo hết chỗ nói !!!"

SƯU TẦM 20/09/2013
Date: 18/09/2013
By: SƯU TẦM
''Mình tìm được đoạn sau của câu chuyện '' bạn đồng nghiệp '' trên mạng xin gắn vào hầu các bạn.

.... Hắn cảm thấy hụt hẩng ... và cảm giác như lạc lõng giữa cuộc vui ăn uống ấy. Hắn trở về nhà, về làng nơi hắn đã từng sinh sống, hắn vùi đầu ngày đêm vào giá vẽ, suốt ngày chỉ có sơn và bố, cọ và vẽ, tranh treo đầy nhà, xếp đầy góc mà chẳng ai hiểu được lòng hắn, chẳng ai cảm thông với nỗi buồn của hắn, một ngày kia cơn bạo bệnh hắn đã trút linh hồn, với đời sống hiền lành của hắn, linh hồn vừa trút khỏi xác đã bay thẳng lên thiên đàng, ông thánh Phêro đã đứng sẵn ở cổng đón hắn.

Ở trên thiên đàng riết hắn cũng đâm buồn, chẳng có ai hiểu được lòng hắn, chẳng có linh hồn nào hiểu, đồng cảm, chia sẻ với hắn về những bức tranh hắn đã vẽ, hắn nghĩ ngợi lung, sao kiếp trần ta không ở gian, ở ác, không nịnh nọt, không bon chen du hí thế giới ... xem sao ? Hắn nghĩ kiếp trước đã không làm sao kiếp này ta không thử ? Hắn liền xin thánh Phêro cho hắn trở về trần thế chỉ một lần thôi, thánh Phêro đồng ý, và hắn được trở về trần, về làng hắn gặp ai hắn cũng nói dối là vì hắn là một họa sĩ nên được vào thẳng thiên đàng, ý hắn nói dối là để tìm các bạn đồng môn, cùng sở thích để tâm sự, chia sẻ thôi, thế mà ai cũng nghe, cũng tin hắn, người tốt lẫn người xấu, cả làng ai cũng sắm giá, cọ, mua sơn mua bố, mua cả máy photo, máy in ... cả làng trở thành họa sĩ ...

Rồi một trận dịch đau mắt đỏ tràn qua làng, làm vô số người chết, có rất nhiều họa sĩ trong làng cũng chết.

Ở âm phủ: có thông báo đúng 6 giờ sáng phải mang đồ nghề đến trước cổng thiên đàng để thi vẽ, mới tờ mờ sáng mà các linh hồn đã dậy chuẩn bị đồ nghề nào giá, cọ sơn mảu ào ào chen lấn đi về cổng thiên đàng để vẽ, vì đám đông linh hồn tranh nhau đi khi qua ngã ba, ngã tư chẳng xem bảng chỉ đường nên các linh hồn họa sĩ kéo nhau đến trước cổng mà mọi người cho là cổng thiên đàng dựng giá bày cọ, bày sơn, các loại máy in photo ... Từ trong cổng một người đàn ông từ trong cổng bước ra trông thật hút hồn với bộ râu tóc bạc trắng quăn xù bước đi thật oai vệ qua các hàng giá vẽ và các máy in, máy photo ... có người bảo đó là ông Phêro , người khác lại nói đó là ông Phòma sau đó mọi người nhất trí gọi là ông Phòma giữ cổng thiên đàng, nhưng điều đó không quan trọng, mọi người cứ dí mũi vào khung bố để vẽ, bỗng ông ta bước tới một họa sĩ không có sơn cọ, bố vẽ chỉ có búa, đục, đe và một tấm đồng đứng lại và hỏi tại sao mang mấy thứ này, họa sĩ đó trả lời là chuyên gò tranh đồng, ông Phòma bấm máy gọi đâu một hồi rồi cúp máy nói với họa sĩ gò đồng, gò thử cho ta một cái vại thật to.

Cuối chiều đã hết giờ để hoàn thành tác phẫm. Ông Phoma xem qua các hàng tranh, chẳng có bức nào làm ông vừa ý, ông đến chỗ những họa sĩ nổi tiếng trong làng, đứng trước một bức tranh phong cảnh thuộc độc một tông vàng dịu, họa sĩ nói thầm vào tai ông gì đó, còn ông Phòma bình thản hỏi .
- Tranh này vẽ bằng sơn gì sao nhìn như mầu đất vậy ?
Họa sĩ trả lời:
- Đúng là bằng đất , vừa là chất liệu mới , vừa tiết kiệm sơn
Ông Phòma hằn giọng:
- Chất liệu mới thì được chứ tiết kiệm sơn là không đúng à nha, Cả tác phẩm và nhà ngươi được vào thiên đàng.
Họa sĩ mừng quá, cầm tranh đứng vào một bên cổng.


Ông Phòma bước sang họa sĩ kế bên nhìn vào bức tranh vẽ chú gà trống đang gáy , ông tỏ vẻ thích thú bức tranh này, họa sĩ chỉ vào bức tranh giải thích:
- Đây là con gà trống biểu tượng của thánh Phêro, nó sẽ nhắc ngài để ngài cai quản thiên đàng tốt hơn.
Ông Phòma hất hàm bảo họa sĩ nhắc lại lời nói, họa sĩ hơi lúng túng nhắc lại lời vừa giải thích, vừa dứt lời ông ông vừa gật nhẹ đầu vừa nói.
- À ! Vậy hả ..? Họa sĩ nghển chân lên nói nhỏ vào tai ông gì đó. Mặt ông Phòma đỏ dần lên, ông nhìn thẳng vào mặt họa sĩ mà quát:
- Không cần ! Ta không cần gì hết ... lỗi đó không phải của ta, ở đây không cần ai nhắc nhở lỗi lầm của ai, mi đừng hòng bước vào thiên đường của ta. Họa sĩ lấm lét ôm bức tranh đứng nép qua một bên.
Ông ta bước qua bức tranh có khổ thật lớn mát lạnh mầu xanh dương, chú ý vào bức tranh, nét mặt ông như giãn ra, ông cười vang lên và nói, khiến mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía ông, ông nói:
- Qủy ! quỷ dâm dật ! Ngay lúc đó họa sĩ nói nhanh vào tai ông. Ông gật đầu như vừa ý và nói:
- Cứ để đó cho ta ! Nhưng tác phẩm và cả nhà ngươi nữa không được vào thiên đường của ta, hãy làm một cái cũi để nhốt thú tính nó lại. Họa sĩ tiu nghỉu mang tranh đứng bên họa sĩ gà trống.
Ông bước nhanh sang chỗ họa sĩ có máy in, xem sơ qua xấp tranh mới in còn nồng mùi sơn in rồi vỗ trán như vừa phát hiện ra điều gì, nói nhanh với họa sĩ máy in:
- Nhà ngươi được vào thiên đường của ta ! Hãy mau mang máy in vào đó, có ích cho ta đó.

Ông nhìn qua bức kế đấy mới phác được mấy nét sơ sài, sơn, cọ đã khô queo còn họa sĩ đang ngồi hút thuốc nhìn trời, hát bâng quơ ...

Ngài Phêro thật tài ba

Thiên đường của ngài thật tuyệt vời

Tôi muốn ở mãi trong thiên đường của

... !!!

Ông Phòma bước tới và cất tiếng, khiến anh chàng họa sĩ đang mơ màng phải giựt mình
Ông nói:
- Nhà ngươi không phải xuống hỏa ngục, nhưng cũng không được vào hẳn thiên đường của ta, ngươi chỉ được đứng trước cổng thiên đường của ta mà thôi.

Ông đang trở về chỗ thì họa sĩ gò đồng níu ông lại để xem tác phẩm của mình, ông nhìn chiếc vại đồng thật, miệng loe như cái vạt và lạnh lùng nói.
- Ta không cần nhưng có nơi khác cần !!! Họa sĩ tái mặt đi, còn ông Phòma nhanh nhẹn đi về chỗ mình và bước lên bục.


Khi ông Phòma đứng trên bục và công việc mọi người đã kết thúc nên có thời gian quan sát khuôn mặt của ông ta kỹ hơn, bỗng nhiên trong đám đông trở nên xôn xao ồn ào, không đồng tình về người đàn ông này, có người nói đây chính là ông thánh Phêro, người thì nói đây không phải là thánh Phêro, một người đàn ông trong đám đã đứng tuổi khẳng định với mọi người đây không phải là ông thánh Phêro mà là một người nào khác, khuôn mặt thánh Phê rô phải nhân lành, nhẫn nhục và chịu đựng, chất phác như một người chài lưới chứ không như vầy ... Một người trong đám đông nói, đã là cổng thiên đàng thì chỉ là thánh Phêro chứ ai nữa !!!
Ngay lúc đó ông lên tiếng, đám đông liền im lặng lắng nghe. Ông nói:

- Mọi người đang đứng đây không phải là thiên đàng của thánh Phêro mà là cửa thiên đường của ta, do ta sáng lập, nó thuộc về phái satan và quỷ dữ, ta sáng lập và cai trị thiên đường này, ta xin tự giới thiệu ta tên Phòma và thiên đường của ta tên là "Xạo hết chỗ nói". Bỗng đám đông trở nên hỗn loạn, sợ hãi.

Ông Phòma nói tiếp:

- Ở lãnh địa của ta thiên đàng cũng như hỏa ngục, sướng khổ như nhau, làm gì có công lý, hồn ai lấy giữ, chẳng có học hành thi cử, mà chỉ mua bán bằng cấp thôi, làm gì có nghệ thuật chân chính, chỉ có giả tạo thôi ... nhưng các người đã tự tìm đến đây, thì sẽ thuộc về ta, dưới sự cai trị của ta.

Đây là thiên đường nên ở dương gian có gì thì trên đây có thứ ấy.
Đêm nay là đêm trung thu các ngươi cũng sẽ được đốt đèn phá cỗ, không phải đốt đèn bằng đèn cầy hay pin con ó mà bằng năng lượng hạt nhân đang thử nghiệm, trong kho đã có cả tấn bánh trung thu được làm bằng nguyên liệu mói hết đát 2 năm nhưng còn thơm lắm, ăn được !
Các người sẽ được phá cỗ với món heo tai xanh đã đông lạnh sát trùng rồi, uống với rượu chất lượng cao nguyên liệu được nhập từ chợ KB, những ai có thói quen phá cỗ bằng món cầy tơ thì không thể được, gay lắm, cẩu tặc đi còn không mang xác về được nói chi mang cầy về .... Trời đã sắp tối rồi, người nào viêc nấy, trở về chỗ ta đã định.

Đám đông linh hồn mệt mỏi đi theo đám quỷ đã chờ sẵn ở đấy dẫn đi, kéo sau là cái vại đồng to lù lù, những người đi sau ngoái nhìn lại trong cánh cổng thiên dường Xạo hết chỗ nói. Lão Phòma, lão đang ngồi trên chiếc ghế bành quát lớn:

- Họa sĩ tranh đất đâu ? Rót rượu Minh Mạng cho ta coi !

- Họa sĩ máy in đâu ? Mau in thật nhiều tiền cho ta !

- Lính đâu ? Đưa cô gái có tên "Cô hàng xóm" ra đây cho ta. Mau cạo đất trên bức tranh nướng trui cá lóc ngay.

- Còn tên đứng trước cổng kia ! Hãy cất tiếng hát ca ngợi thiên đường của Phòma này đi ! Hát to lên.


Còn HẮN, hắn đứng vịm lancan thiên đàng nhìn qua, trong ánh chiều muộn, hắn nhìn thấy hết, thấy hết những khuôn mặt thân quen trong làng, từng nguời một bị quỷ xiên rồi nhúng vào vạt dầu để làm dấu, đầu tiên là tay họa sĩ gò đồng .... nhưng hắn đâu cứu được ai , hắn cứ đứng dựa lancan đấm ngực thùng thùng tự trách mình, từ tòa thánh Phê rô nghe thấy tưởng là trống chầu tìm đến. Hắn xin thánh Phê rô cho hắn được vào lửa luyện tôi hay vào hỏa ngục để phạt tội mình, nhưng thánh Phê rô nghiêm giọng nói với hắn:

- Con không phải đi đâu để phạt tội mình, nhưng cứ phải đứng ở đây để nhìn những lỗi mình đã gây ra.

Hắn cảm thấy hụt hẫng, lẻ loi không một bóng người bạn thân, bạn thật, bạn giả nào cả, hắn vò đầu bứt tóc gào to:

- Trời ơi ! Trần gian đã buồn khổ rồi, mà Thiên đàng còn khổ hơn, thiên đàng "Xạo hết chỗ nói" còn khổ hơn nữa ... Trời ơi !!!


(Hết)


New comment