Ve tháng 5

Người đến từ hôm nay 25/05/2013
Date: 22/05/2013

Ở cái thành phố ồn ào, xô bồ , đầy bon chen này vẫn chừa chỗ cho con sông uốn mình để tải những tâm tình của người thành phố, người ta cũng biết đặt những quán nước dưới bóng rạng dừa và hàng cây dầu ven sông ... không gian cho những ai muốn tránh sư ồn ào.

Tháng 5 trời oi bức quá, hơi nước từ sông không làm dịu được cái nóng, phượng ở sân trường cùng nở như làm tăng nhiệt thêm cho cái nóng ... mùa hè đã đến !

Từng giọt cafe chẳng ăn nhịp gì với vô số tiếng ve rỉ rã rồi lại rộn ràng trên nhửng cành cao kia, nó kêu, kêu hoài kêu mãi như vô định ...

Tôi không biết chu trình của loài ve, nhưng người ta nói chu trình của loài ve này dài lắm mà kiếp làm ve chỉ có mấy ngày thôi, ngắn ngủi lắm ... nên chúng kêu, chúng than, hay là tiếng gọi tình nữa chẳng biết ... cứ ra rả như thả hết lòng mình, như vội vàng cho sự ngắn ngủi của kiếp mình ... để ít ngày nữa người ta chỉ thấy xác ve, những xác ve không hồn dính đầy trên cành và rơi vãi dưới gốc cây ... một kiếp ve !

Từ trên tầng cao âm thanh đó, theo những cơn gió những cánh hoa dầu lìa cành cứ xoay tít, xoáy trong không gian như khoan suốt vào quá khứ, xâu những khoảng khắc, những mùa hè thành chuỗi ... đánh thức tiềm thức của những mùa hè ... có một mùa hè xa lắm mùa hè đỏ lửa năm 72, tuổi thơ lo theo nỗi lo sợ trên khuân mặt người lớn. Có mùa hè măm 75 chứng kiến ở tuổi mới lớn, bao mất mát, bao vui buồn ... chia tay bao bạn bè cùng lứa mà chưa bao giờ gặp lại ... những bỡ ngỡ trong dịp sinh hoạt hé để làm quen với chế độ mới, người ta dạy cho làm quen những bài hát mới. bài quốc ca, bài giải phóng ca, bài Tiếng đàn ta lư, bài Em là chú giải phóng quân ... đầu bài hát với câu '' Đêm qua giải phóng quân vượt sông ...''
Mới đó mà đã 38 năm rồi.

Có mùa hè, những mùa hè gần nhất. Ngày tổng kết, liên hoan cuối năm luôn có món gỏi rau cải trộn rắc đậu phộng và xanh đậm mùi rau cần tây ... của mấy gì nhà bếp.

Đêm cuối niên học chúng đốt lửa trại bằng củi lò gốm ... bằng dạt giường ... hò la như giặc ... lột trần như nhộng từng tên khiêng từ phòng ra đống lửa ... ''dã man quá ... mùa hè đã xa hai mấy gần ba chục năm rồi ....

Tiếng ve rì rả rồi rộ lên tới cao tần âm thanh lấn át mọi thứ âm thanh, mọi lời đối thoại, chỉ để cho người ngồi đây duy nhất sự suy nghĩ ....
Tháng 5 có một ngày của mẹ ở ngày chủ nhật thứ hai của tháng 5. Bây giờ là những ngày cuối tháng rồi ... một sự vô tình ...

Tiếng ve như nhắc nhở người đã trưởng thành, nhiều va chạm trong cuộc sống, lòng đã chín, thành danh hay thất bại ... hãy nhớ về công sinh thành, ơn dưỡng dục, nhớ về bầu sữa căng tròn năm xưa từng cho ta bú mớm, những lời ru ấm áp rót vào lòng ta tình mẹ, tình người, tình quê hương ... khi ta nằm gọn trong lòng mẹ ... khi ta phóng uế trên người của mẹ ...

Bây giờ bầu vú đã teo tóp, khuôn mặt nhiều nét chân chim, khắc khổ vẫn dõi theo bước chân ta mà chẳng màng đến đền đáp

Còn ta ! sao vẫn sống nhẹ nhàng quá, vẫn trao những ân tình, trao những đóa hoa cho người tình, tặng những đóa hoa thật đẹp cho nghười vợ, người chồng ... Nhưng sao những gì như vậy dành cho mẹ hiếm hoi quá, sao suốt một thời trai trẻ bây giờ ta mới ngộ ra, sao để đến bây giờ mái tóc đã điểm sương ta mới nhận ra ....

Tiếng ve như tiếng thúc dục, về, đến với mẹ ngay, ôm chặt lấy mẹ ... đừng nói câu sáo mòn ''Mẹ ơi ! Mẹ là tất cả của con '' mà chỉ im lặng nắn đôi vai sương nắng để độ sức khỏe của mẹ, áp má của mình vào má mẹ để để thấy được tình mẫu tữ không bao giờ cạn ... và giật mình để biết, để nghĩ về xác ve kia ...

Ngày hôm nay ! bây giờ ! Hãy chọn những bông hoa đơn sơ mà tươi nhất trao tận tay mẹ. Hãy biết, những đóa hoa trao mẹ hôm nay không bao giờ sớm, nhưng đóa hoa đặt trên mộ mẹ thì luôn luôn muộn màng.

New comment