Ngôi nhà không có cửa

NgT.K2 19/12/2012
Hắn ngồi thừ trong một góc quán nhậu thẫn thờ nhìn dòng người hối hả ngược xuôi ngoài đường mà đầu óc ngổn ngang những suy nghĩ về một người con gái.Điếu thuốc trên tay hắn cháy chỉ còn một cái tàn dài ngoằn mà hắn cũng thờ ơ không thèm hút. Hút sao nổi, miệng hắn đắng nghét, cổ họng vẫn còn lợm mùi chua chua sau một trận nhậu say bí tỉ cho quên đời đêm hôm qua. Hắn uống rượu, cứ uống và uống, giá như rượu có thể làm hắn say quên hết tất cả ngôi nhà và những người trong ngôi nhà đó, nếu như rượu có thể xóa sạch hình ảnh của nàng thì hắn sẽ tắm trong đó cho đến lúc không còn vết tích gì của nàng nữa.
dưới chân hắn đầy những tàn thuốc dù không hút nhưng hắn vẫn cứ đốt. Hắn chỉ muốn đốt cháy hết bao nhiêu kỷ niệm trong đầu hắn về một ngôi nhà, về người con gái mà hắn quen gần một năm nay. Vậy mà càng uống hắn càng tỉnh càng nhớ nàng tha thiết, hắn đã yêu nàng nhiều hơn hắn nghĩ.
…………………………………………….
Hắn tên Hoàng, bạn bè hay gọi hắn là Hoàng “Mát” Hoàng “điên”. Cuộc sống của hắn chẳng được “đàng hoàng” mà cũng chẳng có một tí gì gọi là “huy hoàng” như cái tên Hoàng của cha mẹ hắn đặt. Điên ư ? lúc nghèo khó hắn đã từng điên cuồng vùng vẫy làm mọi nghề từ đạp xe ba gác, phụ hồ, bán bánh mì, và cả một đống nghề chẳng biết gọi tên gì ngoài hai chữ “chụp giật” miễn sao kiếm được đồng tiền để tồn tại lay lất. Còn hiện tại ? hắn chỉ “giả điên”……
Cuộc sống lang thang của hắn cuối cùng cũng được một gia đình nghệ thuật dang tay đón chào. Bản thân hắn chẳng tài hoa nghệ sĩ gì ngoài một mớ kiến thức lộn xộn hỗn tạp về những năm tháng học chẳng ra học mà chơi cũng không ra chơi ở một trường mỹ thuật. Ngày tốt nghiệp, hắn cười khảy vào cái bảng đen, chỉ thẳng tay vào phòng giáo vụ hắn trợn mắt rồi bĩu môi quay đi, hắn cười cả những cái thau nhôm ọp ẹp tiếp vào bụng hắn những thứ hổ lốn như cháo heo trong suốt những tháng ngày theo học.
Kể ra thì hắn cũng giỏi đó chứ ! năm đầu tiên theo học trường mỹ thuật gia đình hắn còn cho hắn tiền chi tiêu lặt vặt, nhưng từ năm thứ hai hắn bắt đầu “đói”. Cái “đói” của hắn không ngặt nghèo thiếu ăn như Chị Dậu. Hắn “đói” tình cảm gia đình, trong túi hắn chẳng lúc nào có tiền hắn cũng mặc kệ nhưng mỗi đêm hắn lại vật vã khi nghĩ về gia đình của hắn. Gia đình của hắn như đã lãng quên rằng hiện có một thành viên với cái tên Hoàng mang nhiều điều mơ ước đang theo học tại một trường mỹ thuật tỉnh lẻ. Hình như chỉ bấy nhiêu đó thôi cũng đủ làm cho hắn dở dở ương ương điên rồ rồ suốt những năm học còn lại.
Tốt nghiệp rồi hắn vác một cái túi trên vai vội vã bước nhanh ra khỏi cổng trường mà trong đầu cũng chẳng biết về nhà hay đi đâu. Về nhà thì có ai còn nhớ đến cái thằng Hoàng mắt ti hí ngày nào còn chạy lăng quăng om xòm phá giấc ngủ trưa của mọi người. Không về nhà thì đi đâu ? thôi kệ, cứ đi đã rồi tới đâu thì tới. Một mình hắn thui thủi bước đi trên những thanh tà vẹt của đường tàu chạy dài hun hút nhòa vào cái nóng hầm hập của buổi trưa hè…….
…………………………………..
Thật tình cờ, hắn gặp lại thằng bạn học chung trường mỹ thuật sau gần ba mươi năm. Hỏi thăm qua gia cảnh, thằng bạn hắn buông một câu chắc nịch : - Về nhà tao rồi tao tính tiếp cho mày. Và thế là hắn đã đặt cái bước chân mệt mỏi của hắn vào ngôi nhà “nghệ thuật” bằng một câu giới thiệu vỏn vẹn hai chữ với gia đình : _ Bạn tôi..!
Có lẽ trong cuộc đời lang bạt của hắn, những ngày trong ngôi nhà này đã làm cho hắn có sức sống hơn khi xung quanh hắn là một biển trời mênh mông nghệ thuật. Người Cha cũng là chủ ngôi nhà là một Nhạc sĩ kiêm Ca sĩ, những người còn lại thành viên trong gia đình thì người là Nhạc công (bộ Gõ) người là nhà thơ, người thì viết văn, người thì vẽ tranh. Thằng bạn hắn ngày xưa học mỹ thuật chung đã bỏ cọ màu theo con đường kinh doanh và cũng đã ra vẻ thành đạt !! Riêng hắn chỉ để ý đến cô gái đa tài trong ngôi nhà mà hắn sống và được nhận như là một…thành viên gia đình “bất đắc dĩ”.
Cô gái có lẽ nhỏ tuổi hơn hắn nhiều lắm, với vẻ ngoài phảng phất một chút u ám liêu trai nên khi hắn tiếp xúc qua nhiều lần dù có lúc cởi mở rộn tiếng cười nhưng hắn vẫn chẳng hiểu một tí gì về “người ấy”. Cuộc sống trong ngôi nhà đầy màu sắc hòa lẫn những dòng văn đu đưa theo tiếng nhạc đã làm hắn phấn chấn hẳn lên và hắn cũng muốn tỏ vẻ ta đây lôi cọ lôi màu ra vẽ rồi cũng lôi bút lôi giấy ra làm thơ viết văn…!!!!
Những thành viên trong gia đình cũng trầm trồ thán phục về cái năng khiếu “bút cọ song toàn” của hắn. Nhưng cô gái thì vẫn thờ ơ những gì mà trong thâm tâm hắn muốn làm để vui lòng người đẹp. Trong cuộc đời lang bạt, hẳn đã nếm đủ thứ mà người ta hay ví là “lúc thì xuống chó, khi thì lên voi”. Hắn là một thằng làm công “trung thành” cho một Cty tư nhân nên cũng được chiếu cố cất nhắc chút đỉnh có được đồng ra đồng vô. Trong những lúc giao tiếp khách hàng, hắn đã gặp đủ mọi loại người, chưa kể những lúc nhậu với những cô da trắng, tóc dài, môi son, má phấn, miệng ngọt ngào "sếp à" hay "anh yêu"…Người ta nói “mật ngọt chết ruồi” nhưng hắn thừa biết đó chỉ là những ngón nghề kiếm sống của những cô gái nên gã cũng coi thường không dây dưa vướng víu. Nhưng ! …..người ta cũng có nói rằng “con gái yêu bằng tai, con trai yêu bằng mắt”, rồi hắn cũng đã yêu, đã thèm khát được nghe những giọng ngọt ngào, thèm một tiếng gọi thân thương….Anh…” !!”..Hắn đã yêu cái nét buồn phảng phất liêu trai của cô gái từ lúc nào, hắn yêu những nét cọ mảng màu, hắn yêu những áng văn tưởng như trên đời này những thứ còn lại là tầm thường là hèn mọn. Rồi một ngày nọ cô gái cũng mở miệng tán dương hắn rằng : - Tranh anh vẽ giống lắm. đẹp lắm. Hay là : - Văn anh viết hay ghê luôn….
Hắn say thật rồi, uống bao nhiêu bia rượu hắn vẫn không say mà sao chỉ một tí men tình tán nhuyễn bay trong gió đã làm hắn lâng lâng suốt mấy tháng liền. Có làm gì thì làm, hết giờ là hắn vù ngay về nhà xem nhan sắc cô gái hôm nay ra sao, hắn mê mẩn đến nỗi đi làm hắn chiếm luôn cái máy tính của kho hàng để “chat” với nàng cho đỡ nhớ thương.
Cuộc sống của hắn sẽ đẹp mãi như thế nếu như không có sự cố ấy. Trong một vài lần về nhà, hắn có gặp một số người lạ mặt trong nhà huênh hoang kiêu căng lớn tiếng mạt sát chê bai những tác phẩm của nàng là lũ ngốc viết linh tinh, tranh vẽ là một thứ hổ lốn của những kẻ tập tọe….
Hắn rất ngạc nhiên trước thái độ của cô nàng và gia đình xem chuyện này là bình thường. Hắn gặng hỏi mãi thì hiểu ra rằng : Từ xưa tới giờ nó vậy, nhà em không có cửa ai muốn vào mà chẳng được ! ._ Nhưng sao mọi người…??
_Anh hãy nhìn ra xã hội, anh sẽ biết anh là ai còn trong ngôi nhà này thì….Nàng bỏ lửng câu nói và quay lưng bước đi.
Những lần sau đó về nhà, dù tiếng nhạc vẫn du dương, những áng văn vẫn tuôn chảy nhưng hắn có cảm giác gì đó là lạ…khó tả . Trong đầu hắn lúc nào cũng văng vẳng câu nói của những người lạ mặt …”….một mớ hổ lốn….” Nàng vẫn như một cái máy vô tri không cảm xúc trước những lời chê bai, ánh mắt nàng vẫn lạnh lùng lẫn kiêu sa của một nhà nghệ thuật đa tài……Phải rồi ! những người trong ngôi nhà này đã sống theo nhịp của lời khen tặng lẫn nhau quen rồi nên những áng văn nốt nhạc hòa lẫn vào những mảng màu lúc nào cũng tươi vui, nhưng khi nhận một lời xúc phạm thì tiếng nhạc kia sao nghe u buồn lạc lõng với bộ gõ, những dòng văn vẫn tuôn chảy nhưng đầy ý lụy bi xen lẫn những nét cọ hời hợt chóng vánh như muốn che đậy sự cam chịu nhẫn nhục.
Hắn đã âm thầm xây một ngôi nhà mới và ngỏ lời mời nàng về cùng chung sống nhưng nàng nhìn hắn vẫn bằng ánh mắt lạnh lung như mọi ngày và thì thầm nói:
-Em sẽ sang nhà anh nhưng chỉ sang chơi cho đỡ buồn thôi, còn ngôi nhà này của gia đình em có lúc sóng dậy biển gầm đấy ! Nhưng đây là tâm huyết của gia đình em, vì muốn thật nhiều người biết và đến thăm nên từ lúc ban đầu không làm cửa. Mọi người trong hay ngoài đều cũng như nhau cả thôi anh ạ, ngay cả em hoặc anh cũng thế chúng ta hãy xem mình là một người chủ nhà dễ tính hoặc hãy xem mình là một người khách khó tính trong ngôi nhà nghệ thuật này. Một người chủ nhà dễ tính vui vẻ bỏ qua những lời chê bai đố kỵ của những người khách khó tính hoặc ngược lại sẽ mang đến cho cuộc sống gia đình em thêm nhiều thi vị gắn bó nhau hơn. Em hiểu anh rất thương em mà xây ngôi nhà mới nhưng anh đã xây với lòng đố kỵ và sự kiêu hãnh đầy ảo tưởng trước những lời khen của mọi người trong ngôi nhà này. Chúng ta nên dừng ở đây,đáng lẽ anh sẽ sống với em như một thành viên chính thức của ngôi nhà này nhưng anh đã quá kiêu hãnh tự cao đã biến anh trở thành người khách phương xa như ngày anh vừa bước chân đến đây. Anh và em có cùng sở thích nhưng lại khác nhau về cách sống, anh có tài hoa đến đâu mà lòng còn nặng đố kỵ hận thù thì anh sẽ nổi tiếng cùng sự cô độc trong tâm hồn. Tất cả sẽ tan rã trở thành hư vô cát bụi thôi anh ạ.
…………………………
Hóa ra tất cả chỉ là ảo tưởng, hắn đã trả giá cho sự ngọt ngào mà hắn đã lầm tưởng . Hắn giận dữ, hắn điên cuồng khi không đạt được mục đích. Hắn giận dỗi bỏ đi không chào cả thằng bạn đã giang tay với hắn và ném cho nàng một ánh mắt buồn bã của một kẻ thất bại. Suốt mấy tuần , không một tiếng cười hắn tự giam mình trong căn nhà mới mà hắn tưởng sẽ là mái ấm hạnh phúc của hắn sau này. Một mình trong không gian vắng lặng hắn ủ rũ không thiết làm một việc gì, công việc của hắn nhiều lắm chứ nhưng lúc này hắn chẳng muốn động tay. Vẽ chân dung nàng ? hắn quay sang nhìn đống bố cọ và màu vẽ trong góc nhà trong giây lát, bất chợt hắn đứng dậy bước đến gần chỉ thẳng tay vào và phá lên cười. Hắn cười mãi như chưa bao giờ được cười, hắn chạy quanh ngôi nhà lần lượt chỉ tay vào từng món đồ rồi phá ra cười
-Thằng Hoàng đó mà…..ĐIÊN !.....Hàng xóm chỉ khẽ nhìn qua cửa sổ và nói với nhau.

New comment